Một ngày nọ, nhà sư Thản Sơn cùng nhị đệ của mình đi hóa duyên, họ đang rảo bước trên con đường nhỏ lầy lội. Lúc này trời bỗng đổ mưa rất to. Hai người gặp một cô nương xinh đẹp tại đoạn đường quanh co. Cô nương này không cách nào đi qua đoạn đường lầy lội này bởi cô đang mặc bộ y phục bằng vải tơ lụa. “Đến đây đi, cô nương”. Thản Sơn nói, rồi ông cõng cô gái băng qua đoạn đường bùn lầy kia. Sau khi đặt cô gái xuống, Thản Sơn lại tiếp tục lên đường đi tiếp.
Trên dọc đường đi, nhị đệ của Thản Sơn im lặng không nói gì. Cuối cùng không nhịn được nữa, nhị đệ hỏi Thản Sơn: “Chúng ta là người xuất gia không được gần nữ sắc, đặc biệt là những cô nương trẻ tuổi xinh đẹp, điều này rất nguy hiểm, tại sao huynh phải làm vậy?” Thản sơn đáp: “Cái gì? Cô nương kia sao? Ta đã sớm buông cô ấy xuống rồi, đệ vẫn còn ‘cõng’ cô ấy ư?”
Hình ảnh thêm về Con đường lầy lội© Copyright 2025, Design by Triviet