春景
陳仁宗
楊柳花深鳥語遲,
畫堂簷影暮雲飛。
客來不問人間事,
共倚欄杆看翠微
Xuân cảnh
Trần Nhân Tông
Dương liễu hoa thâm điểu ngữ trì,
Hoạ đường thiềm ảnh mộ vân phi.
Khách lai bất vấn nhân gian sự,
Cộng ỷ lan can khán thuý vi.
Dịch nghĩa:
Cảnh xuân
Trong khóm hoa dương liễu rậm, chim hót chậm rãi,
Dưới bóng thềm ngôi nhà chạm vẽ, mây chiều lướt bay.
Khách đến chơi không hỏi việc đời,
Cùng đứng tựa lan can ngắm màu xanh mờ mịt ở chân trời.
Dịch thơ:
Véo von chim hót, liễu đầy hoa
Thềm vẽ mây in bóng xế tà
Khách đến chẳng bàn chi thế sự
Lan can cùng tựa ngắm trời xa.
(Nguyễn Hữu Thăng dịch)
春曉
陳仁宗
睡起啟窗扉,
不知春已歸。
一雙白蝴蝶,
拍拍趁花飛。
Xuân hiểu
Trần Nhân Tông
Thụy khởi khải song phi,
Bất tri xuân dĩ quy.
Nhất song bạch hồ điệp,
Phách phách sấn hoa phi
Dịch nghĩa:
Sớm xuân
Ngủ dậy mở cánh cửa sổ,
Không ngờ mùa xuân đã về.
Một đôi bướm trắng,
Phần phật cánh, bay đến với hoa.
Dịch thơ:
Mơ màng mắt ngước qua song
Nào hay xuân đến mùa đông qua rồi
Dập dìu bướm trắng một đôi
Bên hoa vỗ cánh đùa chơi dập dờn.
(Nguyễn Hữu Thăng dịch)
登寶臺山
陳仁宗
地寂臺逾古,
時來春未深。
雲山相遠近,
花徑半晴陰。
萬事水流水,
百年心語心。
倚欄橫玉笛,
明月滿胸襟。
Đăng Bảo Đài sơn
Trần Nhân Tông
Ðịa tịch đài du cổ,
Thời lai xuân vị thâm.
Vân sơn tương viễn cận.
Hoa kính bán tình âm.
Vạn sự thủy lưu thủy,
Bách niên tâm dữ tâm.
Ỷ lan hoành ngọc địch,
Minh nguyệt mãn hung khâm.
Dịch nghĩa:
Lên núi Bảo Đài
Đất hẻo lánh, đài thêm cổ kính,
Theo thời tiết, mùa xuân về chưa lâu.
Núi mây như xa, như gần,
Ngõ hoa nửa rợp, nửa nắng.
Muôn việc như nước tuôn nước,
Trăm năm lòng lại nhủ lòng.
Tựa lan can nâng ngang chiếc sáo ngọc,
Ánh trăng sáng chan hoà trước ngực.
Dịch thơ:
Đất hoang, đài cổ nơi này
Ngày qua tháng lại còn đầy vẻ xuân
Núi mây, mây núi xa gần
Ngõ hoa nửa nắng nửa phần bóng cây
Việc tuôn như nước đêm ngày
Trăm năm lòng nhắn nhủ đây lòng mình
Tựa lầu nâng sáo ngọc xinh
Ngực vươn đón ánh trăng thanh chan hòa.
(Nguyễn Hữu Thăng dịch)
閨怨
陳仁宗
睡起鉤簾看墜紅,
黃鸝不語怨東風。
無端落日西樓外,
花影枝頭盡向東。
Khuê oán
Trần Nhân Tông
Thuỵ khởi câu liêm khán truỵ hồng,
Hoàng ly bất ngữ oán đông phong.
Vô đoan lạc nhật tây lâu ngoại,
Hoa ảnh, chi đầu tận hướng đông.
Dịch nghĩa:
Nỗi oán nơi phòng khuê
Ngủ dậy, cuốn mành xem cánh hồng rụng.
Chim oanh vàng bặt tiếng, oán gió đông.
Không dưng mặt trời lặn phía ngoài lầu tây,
Đầu cành bóng hoa đều hướng về phía đông
Dịch thơ:
Tỉnh giấc nhìn xem rụng cánh hồng
Gió xuân, oanh oán lặng lời mong
Mặt trời sao lặn lầu tây nhỉ?
Để bóng hoa đều ngóng hướng đông.
(Nguyễn Hữu Thăng dịch)
Hình ảnh thêm về THƠ XUÂN TRẦN NHÂN TÔNG